Page 17

Buy Venlafaxine Online Uk >> Low-cost drugstore without prescriptions

0

Buy venlafaxine 75 mg /day on days 6, 12, and 14 for at least 6 weeks after treatment in combination with paroxetine at 50 mg/day [26]. Both venlafaxine and paroxetine have been shown to produce improvement in symptoms major depressive disorder, but at higher doses. The effectiveness of venlafaxine was first demonstrated in a double-blind, placebo-controlled study canada generic drug approval with mean reduction in symptom severity of 40% within 48 hours. Subsequent double-blind studies have confirmed its ability to relieve symptoms in major depressive disorder and have reported comparable reductions in symptoms achieved by higher-dose venlafaxine as well similar benefits of higher-dose paroxetine [7, 26]. A meta-analysis of randomized, controlled trials on venlafaxine noted that the effect sizes were generally smaller compared with those observed for placebo. Nonetheless, the results of these Generic viagra cost canada studies support the possibility of efficacy for venlafaxine and provide further support for the treatment of major depressive disorder with venlafaxine [27]. In terms of efficacy, efficacy venlafaxine for major depressive disorder has been reported in trials of longer duration; however, a major reason for treatment differences between larger and smaller studies was methodological. A significant difference reported between these trials comparing an initial venlafaxine dose of 50 mg/day and 100 as well a study with 100 mg/day in conjunction paroxetine and another with 50 75 mg/day in combination with a third drug (the SSRI citalopram) [2, Cialis where to buy uk 27, 28]. Treatment of patients with chronic major depressive disorder The effect of venlafaxine on depression in patients with recurrent has been shown. A double-blind, placebo-controlled study in patients with recurrent major depression found significant improvements in mood during the first week of treatment, with a maintenance response observed at week 4 and a reduction in depressive symptoms through weeks 6 and 8 [29]. Patients randomized to receive venlafaxine in addition the SSRI fluoxetine experienced an improvement in depressive symptoms lasting at least 2 years following treatment with venlafaxine (although the effect of this combination was small and lasted for only 4 months). Venlafaxine has also been used as a treatment for patients with more severe depression. When patients with remitted depression are given venlafaxine, a reduction in depressive symptoms has been reported from the first week of treatment to month 12 [30]. As with venlafaxine, both doses of venlafaxine are effective for symptoms of major depressive disorder, and patients in both of these trials described the benefit of venlafaxine on day 1 as well 2, which is an important observation.

  1. Neckarsulm
  2. Venlaf Wilsdruff
  3. Venlaf Rennerod
  4. Venlaf Rastatt
  5. Hemmingen


Venlaf 100mg $64.81 - $0.54 Per pill
Venlaf 25mg $36.25 - $0.4 Per pill
Venlaf 25mg $60.42 - $0.34 Per pill
Venlaf 50mg $111.92 - $0.41 Per pill
Venlaf 50mg $144.05 - $0.4 Per pill
Venlaf 50mg $79.78 - $0.44 Per pill



Effexor XR is used for treating depression, generalized or social anxiety disorder, or panic disorder.

Kamagra oral jelly-nacin upotrebe Actavis promethazine with codeine for sale Diflucan vs generic fluconazole


Venlaf WeatherfordPotsdamOzark
Venlaf HoyerswerdaForchtenbergSchwarzwald
Port MansfieldSaladoStronghurst


Retin a for sale online, and he quickly received feedback, some that was positive, about a website. couple weeks later, new product, a product developed in conjunction with Johnson & called Tretinoin Gel, arrived at his door. Since then, he's had a million people ask him questions about it including: "where can I get it," Tretinoin Gel?" and "can I get some?" (If you've followed this story, you already know the answer to that last one.) When this product appeared venlafaxine hydrochloride extended release capsules 75 mg on the markets, Johnson & sent him a package containing his first bottle of Tretinoin Gel. He's already used it on 8 patients who've come in for consultations. Since then, over 500 patients from the Midwest, Canada, Australia, and UK have been seen on the website since its creation in early 2014. This is the result of an effort to create a company who takes their products to the consumers directly, in a way no other drug maker in the world has done before or since. The products are made with venlafaxine 75 mg capsules same active ingredient found in Johnson & Johnson's prescription creams like Renova. They just happen to contain the active ingredients in Tretinoin without the side effects associated with prescription creams that have serious side effects from excessive irritation to liver toxicity associated with heavy lidocaine generic drug prices canada vs us use. They don't try to hide who they are, don't market to young adults in a fake advertising campaign, and they don't make up a lot of nonsense to sound attractive the consumer. They are completely in touch with what these people want and they make sure to deliver what was promised (as of now, in 2014, they've delivered this). When you walk into Tretinoin Depot, see some products, like the tretinoin gel, to be used orally. After treatment, you take the tretinoin gel, and voilà, you have the results were promised — great skin on your lips, and a full, smooth, even finish. The rest of website has much more detailed information and product videos with professional makeup artists explaining how to use this product. You can even get your hands on their products in the store if you so wish. How did you get into Tretinoin and what led you to build a business around your product? I got in because there were lots of websites talking about the benefits of tretinoin for treating wrinkles. One website was talking about how bad acne was and Venlaf 60mg $72.96 - $0.61 Per pill then it ended with a warning about the possible consequences of using other creams. I thought, hey what's the difference? I got into it because, hey, we do have some things in common — Buy venlafaxine cheap because I suffer from dry skin, and I've been applying lotions for the last.

  • Venlaf in Ala.
  • Venlaf in Mandurah
  • Venlaf in Phoenix


Buy Venlafaxine Online Uk
100-100 stars based on 504 reviews

< Prescription drug prices us vs canada :: Cost of atorvastatin 40 mg without insurance >

















 

 

 

 


Truyện cổ Grimm song ngữ – Chú Mèo Đi Hia

0
Chú mèo đi hia

 

Một bác thợ xay có ba người con trai, gia tài của bác cũng có ba thứ: một cối xay gió, một con lừa và một con mèo. Các con bác xay bột, lừa đi lấy ngũ cốc về xay và chở bột đi, còn mèo thì bắt chuột.
Khi bác thợ xay qua đời, ba người con chia nhau gia tài: người anh Cả lấy cối xay gió, người anh thứ Hai lấy con lừa, người em Út đành phải lấy con mèo, vì gia tài còn lại chỉ có thế.
Người em Út buồn rầu, lẩm bẩm một mình.
– Mình nhận được phần tồi tệ nhất. Anh Cả mình có thể xay bá»™t, anh Hai mình còn được cỡi lừa, còn mình, mình làm ăn gì vá»›i con Mèo khốn khổ kia? Họa chăng lá»™t da nó làm được đôi găng tay lông là hết sạch cả gia tài.
Nghe được hết đầu đuôi câu chuyện của chủ mình, Mèo nói:
– Cậu Æ¡i, hãy nghe tôi nói, cậu chẳng cần giết tôi, lấy da làm má»™t đôi găng tay loại tồi làm gì. Cậu cứ thuê thợ làm cho tôi má»™t đôi hia để tôi có thể Ä‘i phố được, lúc đó mọi người sẽ lÆ°u ý tá»›i tôi, rồi chắc cậu cÅ©ng mở mày mở mặt, ăn nên làm ra.
Người con trai bác thợ xay rất đỗi ngạc nhiên khi nghe Mèo nói vậy. Ngay lúc đó, nhân tiện có thợ giày đi qua, anh vẫy gọi vào thuê làm cho Mèo đôi hia. Khi hia làm xong, Mèo xỏ chân vào, lấy một cái bao, đổ đầy lúa mạch rồi buộc miệng bao lại cho lúa mạch khỏi vãi ra ngoài. Đoạn Mèo quẩy bao lên vai, bước ra cửa, đi bằng hai chân như người.
Vua trị vì hồi đó là một người thích ăn chim đa đa. Nhưng thịt chim đa đa trở nên hiếm quí, vì hầu như không ai săn bắt được con nào cả. Khắp rừng, đâu cũng có chim đa đa, nhưng chim nhát quá, hễ hơi thấy động là bay nên không thợ săn nào tới gần được để săn bắn. Mèo biết được chuyện đó, bèn nghĩ cách để săn bắt chim đa đa. Vào rừng, Mèo cởi nút thắt bao, rắc lúa mạch ra xung quanh, giấu dây bẫy lẫn trong cỏ, Mèo ẩn núp trong một bụi cây gần đó, nằm rình. Được một lát, chim đa đa bay sà xuống ăn lúa mạch. Ăn hết ở xung quanh, chim lần vào ăn trong bao. Khi số chim vào bao ăn khá đông, Mèo liền vác bao chim lên vai, cứ thẳng đường phía cung vua mà đi.
Lính canh hô:
– Đứng lại! Đi đâu?
Mèo đáp ngắn gọn:
– Vào gặp nhà vua.
– Mày có Ä‘iên không đấy? Có đời thuở nhà ai lại có mèo vào gặp nhà vua?
Một tên lính khác nói xen vào:
– Cứ để cho nó vào. Nhà vua cÅ©ng hay buồn, biết đâu những trò gừ gừ và nhảy nhót nhố nhăng của nó lại làm cho hoàng thượng thấy khuây khỏa?
Đến trước nhà vua, Mèo dừng lại, Mèo đứng hai chân sau, gập người cúi chào nhà vua rồi nói:
– Tâu bệ hạ, chủ tôi là bá tÆ°á»›c… – Mèo bịa ra má»™t cái tên quí phái thật dài – xin trân trọng kính gá»­i hoàng thượng lời chúc sức khỏe và xin kính dâng hoàng thượng số chim Ä‘a Ä‘a vừa má»›i bẫy được.
Những con chim đa đa béo ngon làm vua rất hài lòng. Quá đỗi vui mừng về chuyện đó, nhà vua truyền lệnh cho phép Mèo vào kho, muốn lấy bao nhiêu vàng cho vào bao cũng được. Vua phán:
– Nhá»› mang số vàng đó về cho chủ ngÆ°Æ¡i nhé, nói là ta Ä‘a tạ bá tÆ°á»›c về món quà biếu nhé.
Trong lúc đó, người con Út khốn khó của bác thợ xay ngồi rầu rĩ bên cửa sổ, hai tay ôm đầu suy nghĩ: có bao nhiêu tiền của thì đã đổ hết vào việc sắm hia cho Mèo, chẳng biết nó có làm nên trò trống gì không? Đúng lúc chủ đang buồn rầu thì Mèo bước vào, đặt bao lên nền nhà, cởi nút thắt, trút vàng trong bao ra ngay trước mặt chủ và nói:
– ThÆ°a cậu chủ, đây gọi là chút ít bù đắp lại tiền sắm đôi hia. Nhà vua còn gá»­i lời hỏi thăm và Ä‘a tạ cậu chủ.
Quá vui mừng về số gia tài mới có, anh con trai bác thợ xay chẳng còn bụng dạ nào mà hỏi xem tại sao lại có những chuyện như vậy. Mèo vừa tháo hia vừa kể lại đầu đuôi câu chuyện cho chủ nghe, rồi nói:
– Giờ thì cậu chủ đã có đủ tiền rồi, nhÆ°ng không phải chỉ có vậy thôi đâu. Sáng mai tôi lại xỏ hia vào, cậu chủ còn giàu có hÆ¡n bây giờ. Tôi cÅ©ng đã tâu vá»›i vua rằng cậu chủ là má»™t vị bá tÆ°á»›c.
Ngày hôm sau, đúng như lời Mèo nói, Mèo xỏ hia vào, rồi đi săn, và mang tới biếu vua một bao đầy chim đa đa.
Mọi việc cứ trôi chảy đều đều như vậy, ngày nào Mèo cũng có chim dâng vua, ngày nào Mèo cũng mang vàng về nhà, Mèo được vua yêu quí như cận thần tin cẩn, ra vào cung vua không bị hỏi xét, tha hồ tung tăng trong cung điện.
Một hôm, Mèo đang sưởi ấm trong bếp nhà vua thì thấy người đánh xe vừa đi vừa nguyền rủa:
– Mình mong vua cùng công chúa bị Ä‘ao phủ giết chết Ä‘i cho rồi! Mình Ä‘ang khoái ra quán nhậu và chÆ¡i bài cho thỏa chí thì lại phải đánh xe cho họ ra bờ hồ dạo cảnh.
Sau khi nghe hết câu chuyện, Mèo rón rén lẻn về nhà và nói với chủ:
– Nếu cậu chủ muốn thật sá»± trở thành bá tÆ°á»›c và trở nên giàu có cậu hãy Ä‘i vá»›i tôi ra hồ rồi nhảy xuống hồ tắm.
Người con Út bác thợ xay không hiểu sự tình sẽ ra sao, chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng theo Mèo ra hồ, cởi quần áo rồi nhảy ùm xuống nước. Mèo cầm quần áo của chủ mang giấu đi một chỗ. Vừa mới giấu xong thì nhà vua tới. Mèo liền lên tiếng la lối nghe thật là thảm thiết:
– Trời Æ¡i là trời! Muôn tâu bệ hạ, bá tÆ°á»›c chủ tôi Ä‘ang tắm ở hồ thì có má»™t tên trá»™m đến lấy cắp tất cả quần áo để trên bờ. Giờ thì chủ tôi làm sao mà lên được? Ở lâu dÆ°á»›i nÆ°á»›c chắc sẽ bị cảm lạnh mà chết mất thôi!
Nghe vậy vua cho dừng xe lại, phán bảo một cận thần quay ngay trở về lấy một bộ quần áo của nhà vua đem tới.
“Bá TÆ°á»›c” mặc bá»™ quần áo lá»™ng lẫy vào. Nhà vua tưởng chính bá tÆ°á»›c là người bẫy và dâng biếu mình chim Ä‘a Ä‘a nên rất biệt đãi bá tÆ°á»›c, mời bá tÆ°á»›c lên ngồi cùng xe. Còn công chúa thì cÅ©ng chẳng có lý do gì để khó chịu, vì bá tÆ°á»›c vừa trẻ, lại đẹp trai, thậm chí công chúa còn cảm thấy bá tÆ°á»›c là má»™t con người dá»… thÆ°Æ¡ng là đằng khác.
Mèo đi trước và tới một cánh đồng cỏ rộng mênh mông, ở đó có hơn một trăm người đang phạt cỏ, Mèo hỏi:
– Các bác nhà nông, cánh đồng này của ai thế?
– Của thầy phù thủy lắm tà thuật.
Mèo dặn họ:
– Các bác nghe tôi nói đây: Xe nhà vua sắp Ä‘i qua vùng này. Nếu vua hỏi cánh đồng của ai, thì các bác nhá»› trả lời là của bá tÆ°á»›c nhé! Nếu các bác không nói đúng nhÆ° vậy thì tất cả sẽ bị đánh chết ngay tại chá»—.
Mèo lại tiếp tục đi, đến một cánh đồng lúa mạch rộng bát ngát tới tận chân trời. Có tới hơn hai trăm người thợ gặt. Mèo hỏi:
– Các bác thợ gặp Æ¡i, lúa này của nhà ai thế?
– Của thầy phù thủy lắm tà thuật.
– Các bác nghe tôi nói đây: Xe nhà vua sắp Ä‘i qua vùng này. Nếu vua hỏi ruá»™ng lúa của ai, thì các bác nhá»› trả lời là của bá tÆ°á»›c nhé. Nếu các bác không nói đúng nhÆ° vậy thì tất cả sẽ bị đánh chết ngay tại chá»—.
Cuối cùng Mèo tới một khu rừng rộng đẹp bao la, ở đó có tới hơn ba trăm người đang đốn những cây sồi to hàng mấy người ôm để xẻ gỗ, làm củi.
Mèo hỏi:
– Các bác tiều phu Æ¡i, rừng này của ai thế?
– Của thầy phù thủy lắm tà thuật.
– Các bác nghe tôi nói đây: Xe nhà vua sắp Ä‘i qua vùng này. Nếu vua hỏi cánh rừng này của ai, thì các bác nhá»› trả lời là của bá tÆ°á»›c nhé. Nếu các bác không nói đúng nhÆ° vậy thì tất cả sẽ bị đánh chết ngay tại chá»—.
Mèo lại tiếp tục đi nữa. Thấy Mèo có dáng kỳ dị, đi thư thái như người đi hia, mọi người nhìn theo với vẻ sợ hãi kính nể. Một lát sau thì Mèo tới lâu đài của thầy phù thủy. Mèo ngang nhiên bước thẳng tới trước mặt phù thủy. Phù thủy nhìn Mèo với dáng khinh bỉ, hỏi Mèo muốn chi.
Mèo vái chào rồi nói:
– Tôi nghe nói ông có thể tùy theo hứng của mình mà muốn biến thành con vật gì cÅ©ng được. Biến thành chó, thành cáo thậm chí thành chó sói – những chuyện ấy chắc chắn tôi có thể tin được. NhÆ°ng tôi tin ông không thể nào biến thành voi được. Do đó tôi tá»›i đây để chính mắt mình xem có đúng nhÆ° vậy không.
Phù thủy dương dương tự đắc nói:
– á»’, đối vá»›i ta đó chỉ là chuyện vặt vãnh.
Và chỉ trong nháy mắt, lão phù thủy đã biến thành voi.
Mèo bảo:
– Thế cÅ©ng là đáng kính nể lắm, nhÆ°ng liệu có thể biến thành sÆ° tá»­ được không?
– Chuyện vặt vãnh ấy có chi đáng kể!
Vừa nói xong thì đứng trước mặt Mèo đã là một con sư tử oai vệ.
Mèo làm ra bộ sợ hãi và kêu lên:
– Chuyện nhÆ° vậy đúng là tôi chÆ°a từng nghe và chÆ°a từng trông thấy! Ngay trong giấc mÆ¡ tôi cÅ©ng chÆ°a từng thấy bao giờ. NhÆ°ng nếu ông biến ra má»™t con vật nhỏ xíu nhÆ° con chuá»™t nhắt chẳng hạn thì má»›i thật là tài thánh. Chắc chắn là ông tài ba hÆ¡n hẳn các thầy phù thủy khác trên đời, nhÆ°ng chuyện biến thành chuá»™t nhắt chắc là không làm nổi.
Nghe những lời phỉnh bùi tai, lão phù thủy thích chí lắm, lão nói:
– Ối chà chà, anh bạn mèo thân mến ngay cả việc đó ta cÅ©ng làm được.
Và tức thì con chuột nhắt đang chạy nhảy lăng xăng trong buồng. Mèo theo sau, nhanh như chớp, vồ ngay được chuột và ăn ngấu nghiến hết luôn.
Vua cùng bá tước và công chúa đi dạo chơi, lúc tới cánh đồng cỏ rộng mênh mông, vua hỏi:
– Cánh đồng cỏ này của ai đấy?
– Tâu bệ hạ, đồng cỏ của đức ông bá tÆ°á»›c ạ.
Mọi người đồng thanh đáp y như lời Mèo dặn.
Vua nói:
– Bá tÆ°á»›c ạ, bá tÆ°á»›c có vùng đất đẹp đấy!
Sau đó đoàn người tới cánh đồng lúa bát ngát.
Vua hỏi:
– Ruá»™ng lúa của ai đó hở các ngÆ°Æ¡i?
– Tâu bệ hạ, của đức ông bá tÆ°á»›c ạ!
– Ái chà, bá tÆ°á»›c! Đất vừa tốt mà lại còn rá»™ng bao la bát ngát.
Tới rừng, vua hỏi:
– Rừng của ai đó các ngÆ°Æ¡i?
– Tâu bệ hạ, của đức ông bá tÆ°á»›c ạ!
Sự ngạc nhiên của vua cứ thế mà tăng lên. Vua bảo:
– Bá tÆ°á»›c ạ, chắc hẳn là bá tÆ°á»›c giàu có lắm. Ta chÆ°a chắc đã có má»™t khu rừng rá»™ng đẹp bao la nhÆ° vậy.
Rồi đoàn người tới lâu đài, Mèo đã đứng đợi ở cầu thang. Khi xe vừa đỗ, Mèo nhảy ngay xuống, ra mở cửa và nói:
– Tâu bệ hạ, bệ hạ đã tá»›i khu lâu đài của bá tÆ°á»›c chủ tôi. Điều đó là má»™t vinh hạnh suốt đời cho chủ tôi.
Vua xuống xe, ngạc nhiên về tòa nhà lộng lẫy, to hơn và đẹp hơn cả cung điện của mình. Bá tước dẫn công chúa lên phòng tiếp tân, căn phòng sáng loáng, óng ánh bởi vàng ngọc châu báu.
Công chúa đính hôn với bá tước. Và khi vua cha băng hà, bá tước lên nối ngôi, phong cho Mèo đi hia làm tể tướng.

Puss in Boots

 

A miller had three sons, his mill, a donkey and a tom cat; the sons had to grind, the donkey had to get grain and carry flour away and the cat had to catch the mice away. When the miller died, the three brothers divided their inheritance, the oldest received the mill, the second the donkey and the third the tom cat, further was nothing left for him. Thereon he was sad ans spoke to himself: “But I have gotten all the worst, my oldest brother can mill, my second can ride on his donkey, what can I start with the tom cat? Let me make a pair of fur gloves out of his pelt, so it’s over.”

“Listen,” said the tom cat, who had understood everything, what he said, “you do not need to kill me, to get a pair of bad gloves from my pelt, let only a pair of boots be made for me, that I can go out, and be seen among the people, then you will soon be helped.” The miller’s son was in wonderment, that the tom cat so spoke, but because the shoemaker just walked by, he called him in, and let a pair of boots be measured for him. When they were ready, the tom cat put them on, took a sack, made the bottom of the same full of corn, but on the top a string, with which one could pull it closed, then he threw it over his back and went on two legs, like a human, out the door.

In those days reigned a king in the land, he liked to eat partridges so much: there was a need, that none were to be gotten. The whole forest was full, but they were so shy, that no hunter could reach them. The tom cat knew that and considered to do his matter better; when he came into the forest, he made the sack open, spread the corn apart, but the cord he laid into the grass and led it behind a hedge. There he hid himself, snuck around and lurked. The partridges soon came running, and one after the other hopped into the sack. When a good quantity was in it, the tom cat pulled the cord closed, ran to and twisted their heads around; then he threw the sack over his shoulder and went straight away to the king’s palace. The watch cried: “Halt! Whereto?” – “To the king,” answered the tom cat quickly. – “Are you crazed, a tom cat to the king?” – “Just let him go, said another, the king has often boredom, maybe the tom cat makes him amused with his humming and spinning. When the tom cat came in front of the king, he made a Reverence and said: “My Herr, the Graf, with that he named his long and distinguished name, lets himself be recommended to the Herr King and sends him these partridges, that he just caught in slings. The king astonished over the beautiful fat partridges, knew not out of pleasure how to contain himself, and commanded that the tom cat be given as much gold out of the treasure chamber into his sack, as he could carry: “That bring to your Herren and thank him again many times for his gift.”

But the poor miller’s son sat at home at the window, supported his head an his hand and thought, that he had spent his last for the tom cat’s boots, and what large things will he be able to bring back. Thereon the tom cat stepped in, threw the sack from his hack, untied it open and shook the gold in front of the miller: “There you have something for the hoots, the king also greets you and says many thanks to you.” The miller was glad over the wealth, without understanding rightly, how it came to be. But the tom cat, as he took off his boots, told him everything, then he said: “You do have money enough now, but it should not stay with that, tomorrow I will put my boots on again, you will become richer still, I also told the king, that you are a Graf.” On the next day the torn cat went, as he had said, well booted to hunting again, and brought the king a rich catch. So it went all days, and the tom cat brought gold home all days, and was so popular as one by the king, that he was allowed to come in and go out and prowl around in the palace, where he wanted. One time the tom cat stood in the king’s kitchen by the stove and warmed himself, thereon came the coach man and cursed: “I wish king and the princess were at the executioner! I wanted to go to Wirtshaus and drink once and play cards, there I should drive them spazieren at the lake.” As the tom cat heard that, he snuck home and told his Herrn: “If a Graf you want to be and become rich, so come outside with me to the lake and bathe yourself therein.” The miller did not know, what he should say to that, but followed the tom cat, went with him, undressed splinter naked and sprang into the water. But the tom cat took his clothes, carried them away and hid them. No sooner was he finished with that, thereon came the king driving by; the tom cat immediately began, pathetically to lament: “Ach! All merciful king! Mein Herr, bathed himself here in the lake, thereon a thief came and stole his clothes, that lay on the shore, now the Herr Graf is in the water and can not come out, and if he stays in longer he will calch cold and die.” When the king heard that, he called halt and one of his people had to chase back and of the king’s clothes bring hack. The Herr Graf put on the magnificent clothes, and because the king anyway for the partridges, that he thought to have received from him, held his worth, so he had to sit with them in the carriage. The princess was also not upset over it, because the Graf was young and handsome, and she liked him quite well.

But the tom cat went ahead and came to a large grass field, where over a hundred people were making hay. “Who does this grass field belong to, you people?” said the tom cat. – “The great magician.” – “Listen, the king will soon drive by, when he asks, who the grass field belongs to, so answer: the Grafen; and if you do not do that, you will all be struck dead.” Thereon the tom cat went further and came to a grain field, so large, that no one could oversee it, there stood more than two hundred people and cut the grain. “Who’s grain is this you people?” – “The magician.” – “Listen, the king will drive by now, when he asks, who the grain belongs to, so answer: the Grafen; and if you do not do that, vou will all be struck dead.” – Finally the tom cat came to a magnificent forest, there stood more than three hundred people, felled the big oaks and made wood. – “Who’s forest is this, you people?” – “The magician.” – “Listen, the king will drive by now, when he asks, who the forest belongs to so answer: the Grafen; and if you do not do that, you will all be killed.” The tom cat went still furlher, the people all looked after him, and because he looked so wonderly, and as a human walked in the boots, they were afraid of him. He soon came to the magicians palace, stepped boldly in and in front of him. The magician looked at him contemptuously, and asked him, what he wanted. The tom cat made a Reverenz and said: “I have beard, that vou could transform yourself into every animal you chose by your own will; what a hound, fox, or even wolf concerns, that I will well believe, but of an elephant, that seems to me quite impossible, and therefore I have come to convince myself.” The magician said proudly: “That is a trifle to me,” and in that wink-of-an-eye was transformed into an elephant. “That is much, but also in a lion?” – “That is also nothing,” said the magician and stood as a lion in front of the tom cat. The tom cat made as if startled, and cried: “That is unbelievable and unheard of, the same I would never had dreamt of coming into my thoughts; but more still, all else, it would be, if you could transform yourself into such a small animal, as a mouse is, you can certainly do more, than any other magician in the world, but that will be certainly too high for you. The magician was very friendly from the sweet words and said: “O’ja, dear cat-let, that I can also,” and sprang as a mouse around the room. The tom cat was after him, caught the mouse with one jump and ate him up.

But the king was still driving spazieren with the Grafen and the princess, and came to the large field. “Who does the hay belong to?” asked the king – “The Herr Grafen” – cried all, as the tom cat had commanded them. – “Thou have a pretty piece of land, Herr Graf,” said he. Thereafter they came to the large grain field: “Who does the grain belong to, you people?” – “The Herrn Grafen.” – “Ei! Herr Graf! large, big estates!” – “Thereon to the forest: “who does the wood belong to, you people?” – “The Herrn Grafen.” – The king was astonished even more and said: “Thou must be a rich man, Herr Graf, I do not believe, that I have such a magnificent forest.” Finally they came to the palace, the tom cat stood on top of the stairs, and as the wagon stopped below, he sprang down, opened the door and said: “Herr King, thou comest to the palace of my Herr, the Graf, that this honors him and makes him happv his life day long.” The king stepped out and marveled at the magnificent building, that was almost larger and more beautiful, than his own palace; but the Graf led the princess up the stairs into the hall, that was shimmering with gold and precious stones.

Thereon the princess was promised to the Graf, and when the king died, he was king, but the booted tom cat became first minister.

 

 

 

 

 

 

 

 

Truyện cổ Grimm song ngữ – Mười Hai Hoàng Tá»­

0
Mười Hai Hoàng Tử

Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc kia vua và hoàng hậu sống rất hòa thuận và có mười hai người con trai rất khôi ngô tuấn tú.
Có lần, vua nói với hoàng hậu:
– Nếu đứa con thứ mười ba lại là con gái thì mười hai đứa con trai kia phải chết để cho con gái ta thừa hưởng má»™t mình gia tài và trị vì vÆ°Æ¡ng quốc này.
Rồi nhà vua sai làm mười hai cái quan tài, trong chứa phoi bào và để sẵn một cái gối. Tất cả mười hai quan tài được cất giấu ở một nơi. Nhà vua trao chìa khóa cho hoàng hậu và dặn không được nói cho ai biết.
Hoàng hậu suốt ngày rầu rĩ. Đứa con trai út lúc nào cũng ở bên hoàng hậu. Đó cũng là đứa con hoàng hậu đặt tên theo kinh thánh là Benjamin. Thấy hoàng hậu lúc nào cũng có vẻ buồn buồn, hoàng tử hỏi:
– Mẹ Æ¡i, sao mẹ lúc nào cÅ©ng buồn vậy?
Hoàng hậu bảo:
– Con yêu quý của mẹ, mẹ không được phép nói ra Ä‘iều đó.
Hoàng tử hỏi luôn mồm về chuyện đó làm cho hoàng hậu phải mở cửa buồng và chỉ cho biết mười hai quan tài. Rồi hoàng hậu giải thích:
– Benjamin, con yêu của mẹ. Nhà vua đã sai làm quan tài cho con và mười má»™t anh trai của con. Nếu người con thứ mười ba ra đời lại là con gái thì tất cả mười hai anh trai sẽ bị giết, đặt vào trong quan tài đó Ä‘em chôn.
Hoàng hậu vừa nói vừa khóc nức nở, cậu con út an ủi mẹ:
– Mẹ Æ¡i, mẹ đừng khóc nữa, chúng con sẽ tìm cách Ä‘i khỏi nÆ¡i này.
Hoàng hậu bảo:
– Con hãy cùng mười má»™t anh con lẻn vào trong rừng. Các con thay phiên nhau trèo lên cây cao để canh chừng xem cờ cắm ở tháp canh hoàng cung. Nếu mẹ sinh con trai thì sẽ có cờ trắng ở tháp canh, các con có thể trở về hoàng cung. Nếu mẹ sinh con gái, sẽ có cờ đỏ ở tháp canh, lúc đó các con hãy nhanh nhanh tiếp tục lên đường. Chúa kính yêu sẽ che chở các con! Đêm khuya nào mẹ cÅ©ng cầu khẩn cho các con, để mùa đông được quây quần bên lá»­a sưởi ấm, mùa hè quây quần dÆ°á»›i bóng mát của cây cổ thụ.
Rồi người mẹ làm dấu cầu nguyện cho đàn con. Ngay sau đó mười hai anh em trai trốn vào rừng. Anh em thay nhau trèo lên cây cao quan sát tháp canh hoàng cung. Đã mười một ngày trôi qua không có cờ, ngày thứ mười hai đến lượt Benjamin thì thấy có cờ cắm ở tháp canh, nhưng không phải là cờ trắng mà là cờ đỏ, lá cờ báo tất cả mười hai anh em phải chết.
Khi biết tin, tất cả mười hai anh em đều tức giận nói:
– Tại sao chúng ta lại phải chết chỉ vì má»™t người con gái. Chúng ta thề sẽ trả thù, người con gái đầu tiên chúng ta gặp sẽ phải đầu rÆ¡i máu chảy.
Ngay sau đó, mười hai anh em lên đường, đi vào tận sâu giữa rừng. Ở đây bóng cây che hết ánh sáng mặt trời, nên lúc nào cũng âm u. Đứng ở giữa rừng là một căn nhà nhỏ mà mụ phù thủy đã bỏ bùa. Nhìn thấy căn nhà, họ đồng thanh nói:
– Chúng ta sẽ ở đây. Benjamin là em út và là người yếu nhất thì ở nhà lo bếp núc. Còn mười má»™t chúng ta Ä‘i săn kiếm đồ ăn.
Mười một anh trai kéo nhau đi săn chim, hoẵng đem về để Benjamin chế biến thành món ăn, ăn cho qua ngày.
Thấm thoát, họ đã sống như vậy ở trong căn nhà đã được mười năm.
Người con gái hoàng hậu sinh ra giờ đây đã trưởng thành, cô rất thương người và cũng rất xinh đẹp, trán cô có ngôi sao vàng.
Có lần, nhìn trong đống đồ đem phơi cô thấy có mười hai chiếc áo nhỏ, cô hỏi hoàng hậu:
– Mẹ Æ¡i, mười hai chiếc áo nhỏ này của ai? Nhỏ thế thì không phải là của vua cha rồi.
Hoàng hậu buồn rầu đáp:
– Con yêu của mẹ. Đó là áo của mười hai anh trai của con.
Cô gái hỏi tiếp:
– Thế mười hai anh trai của con đâu? Con chÆ°a nghe thấy ai nói về Ä‘iều này.
Hoàng hậu bảo:
– Chỉ có Chúa Trời má»›i biết được nÆ¡i ở của các anh con. Các anh con Ä‘ang lÆ°u lạc khắp mọi nÆ¡i.
Rồi hoàng hậu dẫn con gái tới một căn buồng, rồi lấy khóa mở cửa và chỉ vào phòng:
– Đấy là những quan tài làm sẵn dành cho mười hai anh trai của con. NhÆ°ng các anh đã trốn khỏi hoàng cung trÆ°á»›c khi con chào đời.
Rồi hoàng hậu kể cho nghe hết đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, công chúa nói:
– Mẹ Æ¡i, mẹ đừng khóc nữa, con sẽ Ä‘i tìm các anh con.
Công chúa lên đường và mang theo mười hai chiếc áo. Cô vào tận sâu trong rừng. Cô đi suốt ngày, khi trời tối thì cũng là lúc cô tới căn nhà nhỏ trong rừng sâu. Cô bước vào trong nhà thì gặp một chàng trai, người này hỏi:
– Cô ở đâu tá»›i đây? Cô định Ä‘i đâu?
Chàng ngạc nhiên vì vẻ đẹp lộng lẫy của nàng, người đã xinh đẹp lại có ngôi sao vàng ở trán. Cô gái đáp:
– Tôi là công chúa. Tôi sẽ Ä‘i cùng trời cuối đất để tìm cho bằng được mười hai anh trai của tôi.
Rồi cô giơ mười hai chiếc áo cho chàng trai xem. Benjamin hiểu ngay người đứng trước mình chính là em gái của mình. Chàng nói:
– Tôi là Benjamin, em út trong mười hai người anh của em.
Hai anh em hết sức vui mừng, vui tới mức ôm hôn nhau vừa khóc. Chàng nói:
– Còn má»™t việc nữa. Các anh có thề nguyền, người con gái đầu tiên mình gặp sẽ phải chết, chỉ vì chuyện sinh con gái mà tất cả mười hai người phải Ä‘i trốn tránh.
Cô gái nói:
– Em sẵn sàng chết để giải thoát cho mười hai anh.
Chàng trai nói:
– Không, em không phải chết. Em hãy ẩn trong cái thùng này. Khi nào cả mười má»™t người về, anh sẽ bàn thống nhất việc này.
Đến đêm, mười một người đi săn về. Bàn ăn đã dọn sẵn, họ ngồi quanh bàn và ăn. Họ hỏi:
– Hôm nay có chuyện gì không?
Benjamin đáp:
– Có, có chuyện mà chÆ°a ai biết.
– Thế chuyện gì nào?
– Trong lúc các anh Ä‘i săn, em ở nhà và có chuyện.
– Thì kể tiếp Ä‘i!
– NhÆ°ng các anh phải hứa, sẽ không giết chết người con gái đầu tiên mà mình gặp.
– Thì cÅ©ng có thể tha được. Cứ kể tiếp Ä‘i!
Lúc bấy giờ chàng nói:
– Em gái của chúng ta Ä‘ang ở đây.
Rồi chàng nhấc chiếc thùng. Mọi người nhìn thấy một cô gái có vẻ đẹp lộng lẫy, ở trán lại điểm ngôi sao vàng. Mọi người hết sức vui mừng, chạy lại ôm hôn thắm thiết.
Giờ nàng ở nhà cùng với Benjamin lo công việc bếp núc. Mười một người anh trai hàng ngày đi săn thú như chim, thỏ, hoẵng đem về để chế biến thành món ăn. Cô em gái đi hái rau, nhóm bếp và nấu thức ăn, để đến khi mười một anh trai đi săn về là có ngay. Nàng còn quét dọn nhà cửa, xếp chăn giường ngay ngắn. Mười ba anh em sống rất hòa thuận.
Có lần, hai anh em nấu món thật ngon để tất cả mười ba anh em cùng ăn uống vui vẻ. Phía bên nhà là má»™t vườn hoa nhỏ có mười hai bông huệ trắng – mà người ta vẫn thường gọi là Hoa Sinh Viên. Cô em út ra vườn hái mười hai bông huệ trắng tính để tặng mười hai anh trai. NhÆ°ng cô vừa hái hoa xong thì cả mười hai anh đã biến thành mười hai con quạ bay vào trong rừng. Căn nhà và vườn hoa cÅ©ng biến mất. Giờ đây chỉ còn má»™t mình cô gái đáng thÆ°Æ¡ng ở trong rừng. Trong lúc cô Ä‘ang còn ngÆ¡ ngác thì có má»™t bà già xuất hiện đứng ngay bên cạnh. Bà nói:
– Nào, con của ta đã làm gì đấy? Tại sao con lại hái mười hai bông huệ trắng để cho các anh con biến thành quạ?
Cô gái òa lên khóc.
– ThÆ°a bà, thế không có cách nào giải thoát cho các anh ấy à?
– Không có cách nào khác ngoài cách con phải bảy năm câm lặng, không nói, không cười. Khi thời hạn bảy năm chÆ°a hết, dù chỉ trÆ°á»›c đó má»™t giờ mà con lại mở mồm ra nói thì tất cả chỉ là uổng công. Chính lời nói đó giết các anh con.
Cô gái tự nhủ:
– Chắc chắn mình có thể giải thoát cho các anh trai.
Cô đi, đi mãi, tới chỗ một cây cổ thụ, cô trèo lên ngồi ở trên cây. Cô ngồi đan, chẳng nói mà cũng chẳng cười.
Có lần nhà vua đi săn trong rừng, con chó săn to chạy lại gốc cây cổ thụ, nó vừa chạy quanh thân cây vừa sủa. Nhà vua thúc ngựa chạy tới thì nhìn thấy trên cây có người, nhà vua hết sức ngạc nhiên về vẻ đẹp của cô gái có ngôi sao vàng ở trán. Nhà vua hỏi cô có ưng làm hoàng hậu không. Cô không nói, nhưng gật đầu.
Nhà vua thân chinh trèo lên cây, bồng cô xuống, đặt cô lên ngựa và đi về hoàng cung.
Đám cưới được tổ chức rất linh đình và tưng bừng, nhưng cô dâu chẳng nói mà cũng chẳng cười.
Nhà vua và hoàng hậu vui sống bên nhau được mấy năm thì hoàng thái hậu dè bỉu chê:
– Nó chỉ là đứa ăn mày hạ đẳng mà con Ä‘Æ°a về nhà. Ai mà biết được nó sẽ làm những trò quá»· quái gì. Nếu nó câm thì không nói được, nhÆ°ng ít ra nó cÅ©ng nhoẻn được miệng cười. Những loại người không cười là loại thâm Ä‘á»™c.
Lúc đầu nhà vua không muốn tin lời mẹ, nhưng nghe hoàng thái hậu nói mãi, nói hoài, rồi lại thêm thắt những chuyện tội lỗi này nọ làm cho nhà vua nản lòng chiều theo ý mẹ để cho hành hình hoàng hậu.
Giàn hỏa thiêu được đặt ở trong sân hoàng cung, nhà vua đứng bên cửa sổ, vừa nhìn vừa rơm rớm nước mắt, nhà vua trong lòng vẫn thương yêu hoàng hậu.
Hoàng hậu bị cột chặt vào cột giàn hỏa thiêu, lửa cháy ngùn ngụt, ngọn lửa bắt đầu liếm tới quần áo nàng thì đúng là lúc hạn bảy năm cũng vừa hết. Trên bầu trời có tiếng chim vỗ cánh, mười hai con quạ bay tới, sà xuống đất và hiện thành mười hai chàng trai. Họ dập ngay lửa giàn hỏa thiêu, cứu cô em gái ra khỏi nơi ấy. Rồi anh em ôm hôn nhau thắm thiết.
Giờ đây hoàng hậu có thể cười nói. Hoàng hậu liền kể cho vua nghe tại sao bấy lâu nay không nói mà cũng chẳng cười. Nhà vua rất mừng, vì hoàng hậu là người vô tội. Nhà vua và hoàng hậu sống hòa thuận tới khi khuất núi. Thái hoàng hậu thâm hiểm độc ác bị đưa ra xét xử, bị ném vào vạc dầu sôi bơi cùng lũ rắn độc và chết đáng kiếp mụ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 The Twelve Brothers

There were once on a time a king and a queen who lived happily together and had twelve children, but they were all boys. Then said the King to his wife, “If the thirteenth child which thou art about to bring into the world, is a girl, the twelve boys shall die, in order that her possessions may be great, and that the kingdom may fall to her alone.” He caused likewise twelve coffins to be made, which were already filled with shavings, and in each lay the little pillow for the dead, and he had them taken into a locked-up room, and then he gave the Queen the key of it, and bade her not to speak of this to any one.

The mother, however, now sat and lamented all day long, until the youngest son, who was always with her, and whom she had named Benjamin, from the Bible, said to her, “Dear mother, why art thou so sad?”

“Dearest child,” she answered, “I may not tell thee.” But he let her have no rest until she went and unlocked the room, and showed him the twelve coffins ready filled with shavings. Then she said, my dearest Benjamin, thy father has had these coffins made for thee and for thy eleven brothers, for if I bring a little girl into the world, you are all to be killed and buried in them.” And as she wept while she was saying this, the son comforted her and said, “Weep not, dear mother, we will save ourselves, and go hence.” But she said, “Go forth into the forest with thy eleven brothers, and let one sit constantly on the highest tree which can be found, and keep watch, looking towards the tower here in the castle. If I give birth to a little son, I will put up a white flag, and then you may venture to come back, but if I bear a daughter, I will hoist a red flag, and then fly hence as quickly as you are able, and may the good God protect you. And every night I will rise up and pray for you — in winter that you may be able to warm yourself at a fire, and in summer that you may not faint away in the heat.”

After she had blessed her sons therefore, they went forth into the forest. They each kept watch in turn, and sat on the highest oak and looked towards the tower. When eleven days had passed and the turn came to Benjamin, he saw that a flag was being raised. It was, however, not the white, but the blood-red flag which announced that they were all to die. When the brothers heard that, they were very angry and said, “Are we all to suffer death for the sake of a girl? We swear that we will avenge ourselves!– wheresoever we find a girl, her red blood shall flow.”

Thereupon they went deeper into the forest, and in the midst of it, where it was the darkest, they found a little bewitched hut, which was standing empty. Then said they, “Here we will dwell, and thou Benjamin, who art the youngest and weakest, thou shalt stay at home and keep house, we others will go out and get food.” Then they went into the forest and shot hares, wild deer, birds and pigeons, and whatsoever there was to eat; this they took to Benjamin, who had to dress it for them in order that they might appease their hunger. They lived together ten years in the little hut, and the time did not appear long to them.

The little daughter which their mother the Queen had given birth to, was now grown up; she was good of heart, and fair of face, and had a golden star on her forehead. Once, when it was the great washing, she saw twelve men’s shirts among the things, and asked her mother, “To whom do these twelve shirts belong, for they are far too small for father?” Then the Queen answered with a heavy heart, “Dear child, these belong to thy twelve brothers.” Said the maiden, “Where are my twelve brothers, I have never yet heard of them?” She replied, “God knows where they are, they are wandering about the world.” Then she took the maiden and opened the chamber for her, and showed her the twelve coffins with the shavings, and pillows for the head. “These coffins,” said she, “were destined for thy brothers, but they went away secretly before thou wert born,” and she related to her how everything had happened; then said the maiden, “Dear mother, weep not, I will go and seek my brothers.”

So she took the twelve shirts and went forth, and straight into the great forest. She walked the whole day, and in the evening she came to the bewitched hut. Then she entered it and found a young boy, who asked, “From whence comest thou, and whither art thou bound?” and was astonished that she was so beautiful, and wore royal garments, and had a star on her forehead. And she answered, “I am a king’s daughter, and am seeking my twelve brothers, and I will walk as far as the sky is blue until I find them.” She likewise showed him the twelve shirts which belonged to them. Then Benjamin saw that she was his sister, and said, “I am Benjamin, thy youngest brother.” And she began to weep for joy, and Benjamin wept also, and they kissed and embraced each other with the greatest love. But after this he said, “Dear sister, there is still one difficulty. We have agreed that every maiden whom we meet shall die, because we have been obliged to leave our kingdom on account of a girl.” Then said she, “I will willingly die, if by so doing I can deliver my twelve brothers.”

“No,” answered he, “thou shalt not die, seat thyself beneath this tub until our eleven brothers come, and then I will soon come to an agreement with them.”

She did so, and when it was night the others came from hunting, and their dinner was ready. And as they were sitting at table, and eating, they asked, “What news is there?” Said Benjamin, “Don’t you know anything?” – “No,” they answered. He continued, “You have been in the forest and I have stayed at home, and yet I know more than you do.” – “Tell us then,” they cried. He answered, “But promise me that the first maiden who meets us shall not be killed.” – “Yes,” they all cried, “she shall have mercy, only do tell us.”

Then said he, “Our sister is here,” and he lifted up the tub, and the King’s daughter came forth in her royal garments with the golden star on her forehead, and she was beautiful, delicate and fair. Then they were all rejoiced, and fell on her neck, and kissed and loved her with all their hearts.

Now she stayed at home with Benjamin and helped him with the work. The eleven went into the forest and caught game, and deer, and birds, and wood-pigeons that they might have food, and the little sister and Benjamin took care to make it ready for them. She sought for the wood for cooking and herbs for vegetables, and put the pans on the fire so that the dinner was always ready when the eleven came. She likewise kept order in the little house, and put beautifully white clean coverings on the little beds, and the brothers were always contented and lived in great harmony with her.

Once on a time the two at home had prepared a beautiful entertainment, and when they were all together, they sat down and ate and drank and were full of gladness. There was, however, a little garden belonging to the bewitched house wherein stood twelve lily flowers, which are likewise called students. She wished to give her brothers pleasure, and plucked the twelve flowers, and thought she would present each brother with one while at dinner. But at the self-same moment that she plucked the flowers the twelve brothers were changed into twelve ravens, and flew away over the forest, and the house and garden vanished likewise. And now the poor maiden was alone in the wild forest, and when she looked around, an old woman was standing near her who said, “My child, what hast thou done? Why didst thou not leave the twelve white flowers growing? They were thy brothers, who are now for evermore changed into ravens.” The maiden said, weeping, “Is there no way of delivering them?”

“No,” said the woman, “there is but one in the whole world, and that is so hard that thou wilt not deliver them by it, for thou must be dumb for seven years, and mayst not speak or laugh, and if thou speakest one single word, and only an hour of the seven years is wanting, all is in vain, and thy brothers will be killed by the one word.”

Then said the maiden in her heart, “I know with certainty that I shall set my brothers free,” and went and sought a high tree and seated herself in it and span, and neither spoke nor laughed. Now it so happened that a king was hunting in the forest, who had a great greyhound which ran to the tree on which the maiden was sitting, and sprang about it, whining, and barking at her. Then the King came by and saw the beautiful King’s daughter with the golden star on her brow, and was so charmed with her beauty that he called to ask her if she would be his wife. She made no answer, but nodded a little with her head. So he climbed up the tree himself, carried her down, placed her on his horse, and bore her home. Then the wedding was solemnized with great magnificence and rejoicing, but the bride neither spoke nor smiled. When they had lived happily together for a few years, the King’s mother, who was a wicked woman, began to slander the young Queen, and said to the King, “This is a common beggar girl whom thou hast brought back with thee. Who knows what impious tricks she practises secretly! Even if she be dumb, and not able to speak, she still might laugh for once; but those who do not laugh have bad consciences.” At first the King would not believe it, but the old woman urged this so long, and accused her of so many evil things, that at last the King let himself be persuaded and sentenced her to death.

And now a great fire was lighted in the courtyard in which she was to be burnt, and the King stood above at the window and looked on with tearful eyes, because he still loved her so much. And when she was bound fast to the stake, and the fire was licking at her clothes with its red tongue, the last instant of the seven years expired. Then a whirring sound was heard in the air, and twelve ravens came flying towards the place, and sank downwards, and when they touched the earth they were her twelve brothers, whom she had delivered. They tore the fire asunder, extinguished the flames, set their dear sister free, and kissed and embraced her. And now as she dared to open her mouth and speak, she told the King why she had been dumb, and had never laughed. The King rejoiced when he heard that she was innocent, and they all lived in great unity until their death. The wicked step-mother was taken before the judge, and put into a barrel filled with boiling oil and venomous snakes, and died an evil death.

Tuyển dụng giáo viên Part-time luyện thi TOEFL iBT

0

Với mục đích tuyển chọn được những thành viên xuất sắc cho đội ngũ giáo viên, nhân viên tại Sunrise Academy, chúng tôi tuyển dụng vị trí sau:

  1. Giáo viên tiếng Anh Part-time luyện thi TOEFL iBT:

* Địa điểm làm việc
Sunrise Vietnam – 86, Cửa Bắc, Ba Đình, Hà Nội

* Yêu cầu:
– Học vấn:
+ Tốt nghiệp các trường Đại học chuyên ngành tiếng Anh hoặc chuyên ngành khác có chứng chỉ sư phạm.
+ Đã từng thi TOEFL iBT và đạt điểm trên 100.
+ Ưu tiên các ứng viên đã có kinh nghiệm giảng dạy, trợ giảng tiếng Anh

– Yêu cầu khác:
+ Khả năng giao tiếp và truyền đạt kiến thức tốt
+ Có ý thức trách nhiệm trong công việc, ý thức đóng góp và xây dựng
+ Thái độ làm việc nghiêm túc, tuân thủ các quy định của công ty.
+ Nhiệt tình.

* Mô tả công việc:
– Làm việc theo khung giờ thỏa thuận, phù hợp với lịch học của lớp do trung tâm đề ra.
– Chuẩn bị bài giảng đầy đủ, tuân thủ theo đúng quy định về tiến trình giảng dạy và chất lượng giảng dạy
– Quan tâm chăm sóc học sinh, liên lạc thường xuyên giữa giáo viên, trung tâm và phụ huynh học sinh
– Tuân thủ các quy định khác do trung tâm đề ra

* Quyền lợi:
– Được làm việc trong môi trường năng động, sáng tạo, cởi mở
– Được tham gia đào tạo về kỹ năng, hội thảo để nâng cao năng lực giảng dạy
– Mức lương cạnh tranh
– Các lợi ích khác khi làm việc tại Sunrise: ăn trưa, lương thưởng theo năng lực làm việc, được hỗ trợ đồng phục… và nhiều lợi ích khác.

* Tham gia ứng tuyển:
Hồ sơ ứng tuyển bao gồm: Sơ yếu lý lịch (tiếng Việt và tiếng Anh), Đơn xin việc, Các bằng cấp liên quan
– Cách 1: Các ứng viên gửi Hồ sơ qua Email: info@sunrise.edu.vn
–  Cách 2: Đến nộp trực tiếp tại Trung tâm tư vấn du học và đào tạo Ngoại ngữ Sunrise Academy. Địa chỉ 86 Cửa Bắc, Ba Đình, Hà Nội.

Thời gian dự tuyển: đến hết ngày 15/07/2015. Mọi chi tiết vui lòng liên hệ: 0964.82.72.32
Trung tâm chỉ liên lạc với các ứng viên đạt yêu cầu. Ưu tiên các bạn nộp hồ sơ sớm.

Sunrise Academy – trung tâm ngoại ngữ đào tạo Tiếng Anh chuyên nghiệp ở mọi trình độ và mọi lứa tuổi.
Sunrise Academy cam kết đầu ra cho học viên, đảm bảo chất lượng đào tạo.
Trung tâm ngoại ngữ Sunrise Academy
Địa chỉ: 86 Cửa Bắc, Ba Đình, Hà Nội
Webiste: www.sunrise.edu.vn
Hotline: 0964827232

Truyện cổ Grimm song ngữ – Bà Chúa Tuyết

0
Bà chúa tuyết 

Một người đàn bà góa chồng có hai cô con gái, trong hai cô có một cô đã xinh đẹp lại siêng năng, còn một cô vừa xấu xí lại lười biếng. Bà mẹ cưng cô xấu xí và lười biếng hơn vì cô là con của bà đẻ ra. Mọi việc trong nhà cô kia phải đảm nhận nên người cô bụi bậm như cô Lọ Lem trong gia đình. Ngày ngày, cô bé đáng thương ấy phải ra ngồi ở con đường lớn bên giếng mà kéo sợi, cô phải kéo nhiều đến nỗi máu cháy rỉ ra. Có lần máu thấm đầu ống sợi, cô cúi xuống định rửa sạch sợi nhưng tuột tay ống sợi rơi xuống giếng. Cô khóc lóc chạy về kể lể chuyện không may ấy cho dì ghẻ nghe. Dì ghẻ mắng cô thậm tệ, rồi nhẫn tâm bảo cô:
– Mày đánh rÆ¡i ống sợi xuống đó thì mày phải xuống đó mà mò nó lên!
Cô bé lại phải lộn ra giếng, nhưng cũng chẳng biết làm thế nào. Trong lúc quá sợ hãi cô liều nhảy xuống giếng để mò ống sợi. Cô bị ngất đi, khi cô mở mắt và hồi tỉnh thì thấy mình đang nằm ở trên một cánh đồng cỏ đẹp đẽ, ngàn hoa đua sắc dưới ánh nắng chói chang. Cô đi băng qua đồng cỏ thì tới một lò nướng bánh, lò đầy ắp bánh mì, bánh mì gọi cô:
– Cô Æ¡i, hãy kéo chúng tôi ra! Hãy kéo chúng tôi ra vá»›i kẻo chúng tôi cháy mất, chúng tôi được nÆ°á»›ng chín xong từ lâu rồi mà.
Cô gái lại gần lò bánh, lấy xẻng dỡ hết bánh ra. Sau đó cô lại tiếp tục đi, cô tới dưới một cây táo sai chi chít quả. Cây gọi cô:
– Trời Æ¡i, rung tôi Ä‘i, rung tôi Ä‘i cô bé, táo chúng tôi chín tất cả rồi..
Cô rung cây cho táo rụng. Táo rụng như mưa, cô rung mãi cho đến khi trên cây không còn một quả táo nào. Cô nhặt táo xếp thành đống xong lại tiếp tục đi.
Sau cùng cô đến một căn nhà nhỏ, một bà cụ già răng to kệch ló đầu ra nhìn, cô gái đâm hoảng tính chạy trốn. Nhưng bà cụ gọi cô lại bảo:
– Có gì mà phải sợ, cô cháu yêu quý? Ở đây vá»›i bà, nếu cháu làm mọi việc trong nhà đâu vào đấy thì cháu muốn gì mà chẳng có. Cháu chỉ cần lÆ°u ý dọn giường nằm của bà cho chu đáo và rÅ© giường cẩn thận siêng năng để sao có lông bay ra thì má»›i có tuyết rÆ¡i xuống hạ giá»›i , bà chính là Bà Chúa Tuyết đây.
Bà cụ nói với cô bé với giọng hết sức thân mật gần gũi. Cô bé cảm thấy dễ chịu nên bằng lòng ở lại giúp việc cho bà cụ. Cô cố gắng làm mọi việc theo ý bà cụ dặn. Cô rũ giường bà thật mạnh để cho lông bay là tà khắp nơi như những bông hoa tuyết. Xứng với công khó nhọc của cô, bà dành cho cô một cuộc sống thoải mái, ăn uống sung sướng, không bao giờ nặng lời với cô, ngày nào cũng món xào, món nấu ngon lành. Ở nhà Bà Chúa Tuyết được một thời gian cô bé cảm thấy lòng buồn rười rượi. Mới đầu, cô cũng chẳng hiểu tại sao nhưng cô nhận thấy đó là do cô nhớ nhà. Mặc dù ở đây sung sướng hơn ở nhà muôn phần nhưng cô vẫn tha thiết được về nhà. Sau đó cô thưa chuyện với Bà Chúa Tuyết:
– ThÆ°a bà, lâu nay cháu buồn vì nhá»› nhà quá. Dù ở dÆ°á»›i hạ giá»›i cháu không được sung sÆ°á»›ng bằng ở đây, nhÆ°ng cháu cÅ©ng không thể ở đây lâu hÆ¡n nữa, cháu muốn xin trở về sống vá»›i bà con thân thuá»™c của cháu.
Bà Chúa Tuyết nói:
– Cháu tha thiết đòi về nhà thì bà cÅ©ng vui lòng để cháu về. Vì cháu đã hết lòng giúp việc cho bà, vậy để chính bà Ä‘Æ°a cháu về nhé.
Bà cầm tay cô bé và dẫn cô tới trước một cái cổng to. Cổng mở, khi cô vừa đặt chân tới thềm cổng thì có một trận mưa vàng lớn. Tất cả vàng dính đầy vào người cô.
Bà Chúa Tuyết bảo:
– Cháu có được cái đó là cháu đã làm lụng chăm chỉ.
Rồi bà trao cho cô gái ống sợi mà cô tuột tay đánh rơi xuống giếng.
Sau đó cổng đóng lại. Cô gái trở lại trần, thấy mình đang đứng cách nhà dì ghẻ không bao xa. Khi cô bước vào sân thì con gà đậu trên thành giếng gáy:
Ki rơ ri ki
Gái vàng, gái bạc nhà ta đã về.
Rồi cô vào gặp dì ghẻ. Vì người cô phủ đầy vàng nên dì ghẻ và em gái tiếp đón thật là niềm nở.
Cô kể lại những chuyện mắt thấy tai nghe. Dì ghẻ thấy con chồng trở nên giàu có nên cũng muốn cô con gái xấu xí, lười biếng gặp may như vậy. Cô ta cũng ngồi bên bờ giếng guồng sợi, cô ta lấy kim đâm vào đầu ngón tay, khua cả bàn tay vào bụi gai để máu thắm đỏ ống sợi. Rồi cô ta đem vứt ống sợi xuống giếng và tự mình nhảy xuống giếng. Cũng như chị, cô ta đến một cánh đồng cỏ đẹp đẽ và cũng đi theo một con đường mòn như vậy.
Khi cô ả tới lò bánh mì, bánh mì cũng kêu:
– Cô Æ¡i, hãy kéo chúng tôi ra, hãy kéo chúng tôi ra vá»›i kẻo chúng tôi cháy mất, chúng tôi được nÆ°á»›ng chín xong từ lâu rồi mà.
Cô ả lười biếng đáp:
– Tao mà lại có hứng làm việc ấy Æ°, làm cho bẩn người ra à!
Nói rồi cô đi thẳng.
Một lúc sau cô ả tới chỗ cây táo. Táo gọi:
– Trời Æ¡i, rung tôi Ä‘i, rung tôi Ä‘i cô bé, táo chúng tôi chín tất cả rồi.
Cô ả đáp:
– Mày nói chi mà dá»… nghe vậy? Để táo rÆ¡i vào đầu tao à!
Rồi cô lại tiếp tục đi.
Khi tới trước cửa nhà Bà Chúa Tuyết cô chẳng sợ hãi gì cả vì cô đã được nghe kể về hàm răng to nom dễ sợ của bà. Cô nhận lời ở lại giúp việc cho bà.
Ngày đầu tiên cô ả ráng sức làm việc, tỏ ra chăm chỉ, Bà Chúa Tuyết bảo gì cô ả làm ngay cái đó vì cô ả còn nghĩ tới số vàng mà Bà Chúa Tuyết sẽ thưởng công cho cô. Nhưng sang ngày thứ hai cô đã bắt đầu giở cái thói lười, sang ngày thứ ba càng lười hơn, sáng ra cô không buồn dậy nữa. Cô không dọn giường cho Bà Chúa Tuyết, công việc mà lẽ ra cô phải làm hàng ngày, đã thế cô cũng chẳng chịu rũ đệm cho lông bay xuống.
Lâu dần Bà Chúa Tuyết cũng đâm ra chán và bảo cô ả lười biếng thôi không làm việc nữa. Cô ả thấy vậy mừng thầm, nghĩ bụng, giờ chắc sẽ có mưa vàng. Bà Chúa Tuyết dẫn cô tới cổng, khi cô vừa đặt chân tới thềm cổng thì một nồi nhựa thông đổ xuống chứ chẳng có mưa vàng nào cả. Bà Chúa Tuyết nói:
– Đây là thưởng cho cái công làm việc của con.
Rồi bà đóng cổng lại.
Khi cô ả về tới nhà, người dính đầy nhựa thông, con gà trống đứng trên thành giếng nom thấy cất tiếng gáy:
Ki kơ ri ki,
Gái dơ, gái bẩn nhà ta trở về.
Nhựa thông dính chặt lấy người cô suốt đời, không chịu rời ra nữa.

Mother Hulda 

A widow had two daughters; one was pretty and industrious, the other was ugly and lazy. And as the ugly one was her own daughter, she loved her much the best, and the pretty one was made to do all the work, and be the drudge of the house. Every day the poor girl had to sit by a well on the high road and spin until her fingers bled. Now it happened once that as the spindle was bloody, she dipped it into the well to wash it; but it slipped out of her hand and fell in. Then she began to cry, and ran to her step-mother, and told her of her misfortune; and her stepmother scolded her without mercy, and said in her rage: “As you have let the spindle fall in, you must go and fetch it out again!” Then the girl went back again to the well, not knowing what to do, and in the despair of her heart she jumped down into the well the same way the spindle had gone. After that she knew nothing; and when she came to herself she was in a beautiful meadow, and the sun was shining on the flowers that grew round her. And she walked on through the meadow until she came to a baker’s oven that was full of bread; and the bread called out to her: “Oh, take me out, take me out, or I shall burn; I am baked enough already!” Then she drew near, and with the baker’s peel she took out all the loaves one after the other. And she went farther on till she came to a tree weighed down with apples, and it called out to her: “Oh, shake me, shake me, we apples are all of us ripe!” Then she shook the tree until the apples fell like rain, and she shook until there were no more to fall; and when she had gathered them together in a heap, she went on farther. At last she came to a little house, and an old woman was peeping out of it, but she had such great teeth that the girl was terrified and about to run away, only the old woman called her back. “What are you afraid of, my dear child? Come and live with me, and if you do the house-work well and orderly, things shall go well with you. You must take great pains to make my bed well, and shake it up thoroughly, so that the feathers fly about, and then in the world it snows, for I am Mother Hulda.” As the old woman spoke so kindly, the girl took courage, consented, and went to her work. She did everything to the old woman’s satisfaction, and shook the bed with such a will that the feathers flew about like snow-flakes: and so she led a good life, had never a cross word, but boiled and roast meat every day. When she had lived a long time with Mother Hulda, she began to feel sad, not knowing herself what ailed her; at last she began to think she must be home-sick; and although she was a thousand times better off than at home where she was, yet she had a great longing to go home. At last she said to her mistress: “I am homesick, and although I am very well off here, I cannot stay any longer; I must go back to my own home.” Mother Hulda answered: “It pleases me well that you should wish to go home, and, as you have served me faithfully, I will undertake to send you there!” She took her by the hand and led her to a large door standing open, and as she was passing through it there fell upon her a heavy shower of gold, and the gold hung all about her, so that she was covered with it. “All this is yours, because you have been so industrious,” said Mother Hulda; and, besides that, she returned to her her spindle, the very same that she had dropped in the well. And then the door was shut again, and the girl found herself back again in the world, not far from her mother’s house; and as she passed through the yard the cock stood on the top of the well and cried:

“Cock-a-doodle doo!
Our golden girl has come home too!”

Then she went in to her mother, and as she had returned covered with gold she was well received.

So the girl related all her history, and what had happened to her, and when the mother heard how she came to have such great riches she began to wish that her ugly and idle daughter might have the same good fortune. So she sent her to sit by the well and spin; and in order to make her spindle bloody she put her hand into the thorn hedge. Then she threw the spindle into the well, and jumped in herself. She found herself, like her sister, in the beautiful meadow, and followed the same path, and when she came to the baker’s oven, the bread cried out: “Oh, take me out, take me out, or I shall burn; I am quite done already!” But the lazy-bones answered: “I have no desire to black my hands,” and went on farther. Soon she came to the apple-tree, who called out: “Oh, shake me, shake me, we apples are all of us ripe!” But she answered: “That is all very fine; suppose one of you should fall on my head,” and went on farther. When she came to Mother Hulda’s house she did not feel afraid, as she knew beforehand of her great teeth, and entered into her service at once. The first day she put her hand well to the work, and was industrious, and did everything Mother Hulda bade her, because of the gold she expected; but the second day she began to be idle, and the third day still more so, so that she would not get up in the morning. Neither did she make Mother Hulda’s bed as it ought to have been made, and did not shake it for the feathers to fly about. So that Mother Hulda soon grew tired of her, and gave her warning, at which the lazy thing was well pleased, and thought that now the shower of gold was coming; so Mother Hulda led her to the door, and as she stood in the doorway, instead of the shower of gold a great kettle full of pitch was emptied over her. “That is the reward for your service,” said Mother Hulda, and shut the door. So the lazy girl came home all covered with pitch, and the cock on the top of the well seeing her, cried:

“Cock-a-doodle doo!
Our dirty girl has come home too!”

And the pitch remained sticking to her fast, and never, as long as she lived, could it be got off.

 

 

 

 

Lịch khai giảng các lớp Ielts tháng 6 và tháng 7/2015

0

4 LÝ DO BẠN NÊN HỌC IELTS TẠI SUNRISE ACADEMY

+ Đội ngũ giáo viên với chứng chỉ Ielts tối thiểu 8.0 trở lên, kỹ năng sư phạm tốt, nhiệt tình, quan tâm tới từng học viên. Tại Sunrise, các thầy cô sẵn sàng hỗ trợ, giải đáp thắc mắc của bạn ngoài giờ học.

+ Bạn được làm practice test thường xuyên dưới áp lực thời gian thi thật nhằm giúp bản thân tự nhận thức được trình độ hiện tại của mình và để giáo viên có những điều chỉnh kịp thời ngay trong khóa học.

+ Học lại miễn phí: Bạn thi Ielts lần 1 mà chưa đạt kết quả như mục tiêu đã đề ra? Đừng lo, vì bạn có cơ hội được học lại miễn phí 01 tháng ngay sau khi bạn nhận được kết quả bài test của mình.

+ Bạn được tư vấn du học miễn phí tại Sunrise Vietnam khi là học viên của Sunrise Academy. Với kinh nghiệm 15 năm tư vấn du học, Sunrise Vietnam sẽ giúp bạn đến gần hơn với những ước mơ tương lai của mình.

 

Lớp   Khai giảng Thời gian kết thúc Đầu vào Đầu ra Thời gian
Ielts cấp tốc 08/06 03/08 4.5 5.5-6.0 Từ t2 đến t7

+Sáng: 8:00-10:00

+Chiều: 13:30-15:30

Ielts cấp tốc ban ngày 17/06 12/08 3.5-4.0 5.0-5.5 Từ t2 đến t7

+Sáng: 9:00-11:00

+Chiều: 13:30-15:30

Ielts Speaking (100% GVNN) 01/07 12/08 4.5-5.0 5.5-6.0 Thứ 2, Thứ 4

+ Chiều: 14:00-16:00

Ielts Foundation cấp tốc ban ngày 03/07 11/09 4.0-4.5 5.5-6.0 Từ t2 đến t7

+Sáng: 8:30-11:30

Ielts Speaking (100% GVNN) 03/07 11/09 6.0 6.5-7.0 Thứ 6

+ Chiều: 14:00-16:00

Ielts Plus 06/07 06/12 4.5-5.5 6.5-7.0 Thứ 2, Thứ 5, Thứ 7

+ Chiều: 15:30-17:30

 

–> HỌC THỬ 01 BUá»”I MIỄN PHÍ.–> MIỄN PHÍ KIỂM TRA TRÃŒNH ĐỘ VÀ TƯ VẤN KHÓA HỌC.

–> HỌC SPEAKING VỚI GIÁO VIÊN BẢN XỨ NHIỀU NÄ‚M KINH NGHIỆM LUYỆN THI IELTS.

–> HỌC HỎI THẬT NHIỀU TIP VÀ KINH NGHIỆM LÀM BÀI THI Há»®U ÍCH TRONG THỜI GIAN NGẮN.

–> LÀM PRACTICE TEST DƯỚI ÁP Lá»°C THỜI GIAN THI THẬT VÀ NHẬN FEEDBACK TRá»°C TIẾP TỪ GIÁO VIÊN.

 

  ĐĂNG KÝ KIỂM TRA TRÌNH ĐỘ TIẾNG ANH MIỄN PHÍ TẠI ĐÂY

Hoặc liên hệ trực tiếp:

Sunrise Academy – trung tâm ngoại ngữ đào tạo Tiếng Anh chuyên nghiệp ở mọi trình độ và mọi lứa tuổi.
Sunrise Academy cam kết đầu ra cho học viên, đảm bảo chất lượng đào tạo.
Trung tâm ngoại ngữ Sunrise Academy
Địa chỉ: 86 Cửa Bắc, Ba Đình, Hà Nội
Webiste: www.sunrise.edu.vn
Hotline: 0964827232

Khai giảng lớp Ielts cấp tốc 17/06/2015

0

Khóa học được thiết kế dành cho những bạn chưa từng học Ielts, với mong muốn sau 2 tháng có thể lên được trình độ 5.0.

Chi tiết khóa học:

– Trình Ä‘á»™ đầu vào: 3.5-4.0

– Trình Ä‘á»™ đầu ra: 5.0

– Thời gian học: từ thứ 2 đến thứ 7 

+ Sáng: 9:00-11:00

+ Chiều: 13:30-15:30

– Số lượng lá»›p học: tối Ä‘a 5 học viên

– Thời lượng khóa học: 219 giờ kéo dài trong 2 tháng (bao gồm cả giờ học và giờ luyện tập, làm bài practice test)

– Trong khóa học, học viên sẽ:

+ Được cung cấp cách làm bài chuẩn cho từng dạng bài trong IELTS.

+ Sử dụng đa dạng các mẫu câu và từ vựng học thuật phong phú.

+ Sửa bài Writing riêng với giáo viên và được chữa bài chung trước lớp để học hỏi kinh nghiệm giữa các bạn trong lớp lẫn nhau.

+ Luyện tập Speaking riêng với GVNN và được sửa những lỗi mà các bạn hay mắc về phát âm, ngữ điệu, trọng âm.

+ Luyện tập full test và được chỉ ra cách tiếp cận đúng đắn bài thi dưới áp lực về thời gian.

+ Học hỏi được nhiều tips và kinh nghiệm làm bài thi hữu ích.

 

Mọi thông tin chi tiết phụ huynh/ học sinh có thể liên hệ qua số điện thoại: 0964827232 hoặc 0437224898

Email: info@sunrise.edu.vn

 

Ngoài ra các bạn đến Sunrise Academy sẽ được tư vấn Miễn Phí các chương trình đào tạo tại các trường cấp 3, Cao đẳng, Đại học ở nhiều quốc gia trên Thế giới như Anh, Pháp, Mỹ, Úc, Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản…, được mời tham gia phỏng vấn trực tiếp với đại diện bản xứ của các trường.
Nhiều năm qua, Sunrise Academy là cầu nối trực tiếp cho các bạn học viên tiếp cận với các chương trình học, đào tạo tốt nhất.
Sunrise Academy – trung tâm ngoại ngữ đào tạo Tiếng Anh chuyên nghiệp ở mọi trình độ và mọi lứa tuổi.
Sunrise Academy cam kết đầu ra cho học viên, đảm bảo chất lượng đào tạo.
Trung tâm ngoại ngữ Sunrise Academy
Địa chỉ: 86 Cửa Bắc, Ba Đình, Hà Nội
Webiste: www.sunrise.edu.vn
Hotline: 0964827232

 

Truyện cổ grimm song ngữ: Chó Sói và Bẩy Chú Dê Con

0
Chó sói và bảy chú dê con

Ngày xửa ngày xưa, có một con dê cái già sinh được bảy chú dê con. Mẹ nào mà chả thương con, dê mẹ thương yêu đàn con của mình lắm. Một ngày kia, dê mẹ vào rừng kiếm thức ăn nên gọi bảy con lại dặn dò:
– Các con yêu dấu, mẹ muốn Ä‘i vào rừng má»™t lát, các con hãy cảnh giác chó sói, nếu nó vào thì nó sẽ ăn thịt tất cả các con cả da lẫn lông. Thằng quá»· sứ ấy thường hay trá hình, nhÆ°ng các con cứ nghe thấy giọng khản ồ ồ và thấy cái chân Ä‘en sì là nhận ra được nó ngay.
Dê con đồng thanh đáp:
– Mẹ yêu, chúng con sẽ cảnh giác, mẹ cứ yên tâm mà Ä‘i.
Dê mẹ kêu be be rồi yên trí lên đường.
Không bao lâu sau thì có ai gõ cửa và gọi to:
– Hãy mở cá»­a ra, các con yêu dấu, mẹ đã về và có mang quà về cho các con đây.
Nghe tiếng khàn ồ ồ dê con nhận ngay ra là chó sói, đàn dê con nói vọng ra:
– Chúng tao không mở cá»­a, mày đâu phải là mẹ chúng tao, mẹ có giọng nói thanh trong và dá»… thÆ°Æ¡ng cÆ¡, còn giọng mày khàn khàn ồ ồ, đúng mày là chó sói.
Sói vội chạy đến cửa hàng xén mua cục phấn to để ăn cho thanh giọng. Rồi nó quay trở lại, gõ cửa và gọi:
– Hãy mở cá»­a ra, các con yêu dấu, mẹ đã về và có mang quà về cho các con đây.
Sói vịn chân lên cửa sổ, đàn dê con nhận ra và đồng thanh nói:
– Chúng tao không mở cá»­a, chân mẹ đâu có Ä‘en nhÆ° chân mày, mày đúng là chó sói.
Sói liền chạy tới bác thợ làm bánh mì nói:
– Chân tôi vấp bị thÆ°Æ¡ng, bác làm Æ¡n đắp bá»™t nhão lên cho tôi.
Người làm bánh mì đắp bột nhão lên chân nó, nó liền chạy tới nhà người xay bột và nói:
– Bác làm Æ¡n rắc bá»™t trắng lên chá»— chân đắp bá»™t nhão cho tôi.
Bác xay bá»™t nghÄ©: “Con sói này định đánh lừa ai đây.” Nên bác từ chối. Sói hăm dọa:
– Nếu bác không chịu làm việc đó thì tôi ăn thịt bác đấy.
Bác xay bột đâm ra sợ, đành phải rắc bột cho trắng chân sói.
Con sói quỷ sứ lại mon men tới cửa lần thứ ba, gõ cửa gọi:
– Mở cá»­a mẹ vào, các con yêu dấu, mẹ của các con đã về và có mang quà ở rừng về cho các con đây.
Dê con bảo:
– Con xem chân, xem có đúng là mẹ yêu dấu không nào.
Sói đặt chân lên cửa sổ. Dê con thấy chân trắng, yên trí chắc là mẹ về thật nên mở cửa ra. Ngờ đâu kẻ vào nhà chính lại là chó sói. Đàn dê con hoảng sợ, tìm cách ẩn trốn. Một con nhảy chui vào gầm bàn, con thứ hai chui vào gầm giường, con thứ ba chui vào lò, con thứ tư ẩn trong bếp, con thứ năm nấp vào tủ, con thứ sáu nấp ssau chậu giặt quần áo, con thứ bảy chui vào trong hộp đồng hồ quả lắc treo trên tường. Nhưng sói đều tìm được. Nó không cần lựa chọn, nuốt chửng hết con này đến con kia, duy chỉ có con dê bé nhất núp trong hộp đồng hồ là nó không tìm thấy.
Khi đã thỏa mãn cơn thèm, sói khệnh khạng đi ra cánh đồng cỏ xanh tươi, nằm dưới một cây cổ thụ và thiu thiu ngủ.
Chỉ một lát sau dê mẹ ở rừng về tới nhà. Trời, dê mẹ nhìn cảnh vật mà đau lòng: cửa mở toang, bàn ghế đổ lỏng chỏng, ngổn ngang, chậu giặt vỡ tan tành, chăn gối vứt khắp nơi. Dê mẹ tìm chẳng thấy một đứa con nào cả. Dê mẹ gọi tên từng đứa, cũng chẳng thấy đứa nào thưa. Gọi mãi tới tên đứa út thì có tiếng nói khe khẽ:
– Mẹ yêu dấu, con trốn ở trên há»™p đồng hồ treo trên tường này.
Dê mẹ bế con ra. Dê con kể mẹ nghe chuyện sói đến và đã ăn thịt tất cả các anh. Chắc các bạn biết dê mẹ khóc thảm thiết như thế nào về những đứa con xấu số của mình.
Đau buồn, dê mẹ đi tìm, dê con chạy theo sau.
Khi tới cánh đồng cỏ, dê mẹ nhìn thấy sói nằm ở gốc cây, ngủ ngáy rung cả cành lá. Dê mẹ chăm chú quan sát khắp người sói, thấy bụng nó căng, hình như có cái gì động đậy, phập phồng ở trong. Dê mẹ nghĩ:
– Trời Æ¡i! Lẽ nào những đứa con đáng thÆ°Æ¡ng của tôi bị sói nuốt chá»­ng làm bữa tối vẫn còn sống hay sao?
Dê mẹ sai dê con chạy về nhà lấy kéo và kim chỉ. Rồi dê mẹ rạch bụng con quái vật, rạch chưa hết nhát kéo thứ nhất thì một chú dê con đã ló đầu ra. Cứ thế tiếp tục rạch, cả sáu chú dê con nối đuôi nhau nhảy ra, và cả sáu đều sống, không hề bị xây xát, vì sói háu ăn nên chỉ nuốt chửng không kịp nhai. Mừng ơi là mừng! Đàn con ôm hôn vuốt ve mẹ, nhảy tung tăng. Dê mẹ bảo đàn con:
– Giờ các con hãy Ä‘i tìm nhặt đá to để nhét vào bụng con vật quái ác này khi nó còn Ä‘ang ngủ say.
Thế rồi bảy chú dê con vội vàng chạy đi khuân đá về, tha được bao nhiêu chúng nhét hết vào bụng sói. Rồi dê mẹ khâu bụng sói lại nhanh đến nỗi sói không hề hay biết và cũng không thèm cựa mình.
Sau khi ngủ đã đẫy giấc, sói thức dậy. Nó khát khô cả cổ vì đá đầy trong bụng, nó định ra suối uống nước. Nó vừa nhổm dậy, mới nhúc nhích định đi thì đá trong bụng đè lăn lên nhau nghe lạo xạo. Lúc đó sói kêu lên:
Cái gì lộn xộn, lạo xạo
Chạy trong bụng ta thế này?
Ta tưởng sáu chú dê non,
Sao lại chỉ có đá hòn nằm trong?
Khi nó tới được bên bờ suối cúi xuống định uống thì bị đá nặng kéo ngã nhào xuống nước và nó chết đuối không kịp kêu một lời.
Bảy chú dê con thấy vậy chạy tá»›i reo ầm lên: “Chó sói chết rồi, chó sói chết rồi!” và cùng mẹ sung sÆ°á»›ng nhảy múa tung tăng bên bờ suối.

 

 

 

The Wolf and the Seven Young Kids

There was once an old goat who had seven little ones, and was as fond of them as ever mother was of her children. One day she had to go into the wood to fetch food for them, so she called them all round her. “Dear children,” said she, “I am going out into the wood; and while I am gone, be on your guard against the wolf, for if he were once to get inside he would eat you up, skin, bones, and all. The wretch often disguises himself, but he may always be known by his hoarse voice and black paws.” – “Dear mother,” answered the kids, “you need not be afraid, we will take good care of ourselves.” And the mother bleated good-bye, and went on her way with an easy mind.

It was not long before some one came knocking at the house-door, and crying out: “Open the door, my dear children, your mother is come back, and has brought each of you something.” But the little kids knew it was the wolf by the hoarse voice. “We will not open the door,” cried they; “you are not our mother, she has a delicate and sweet voice, and your voice is hoarse; you must be the wolf.” Then off went the wolf to a shop and bought a big lump of chalk, and ate it up to make his voice soft. And then he came back, knocked at the house-door, and cried: “Open the door, my dear children, your mother is here, and has brought each of you something.” But the wolf had put up his black paws against the window, and the kids seeing this, cried out, “We will not open the door; our mother has no black paws like you; you must be the wolf.” The wolf then ran to a baker. “Baker,” said he, “I am hurt in the foot; pray spread some dough over the place.” And when the baker had plastered his feet, he ran to the miller. “Miller,” said he, “strew me some white meal over my paws.” But the miller refused, thinking the wolf must be meaning harm to some one. “If you don’t do it,” cried the wolf, “I’ll eat you up!” And the miller was afraid and did as he was told. And that just shows what men are.

And now came the rogue the third time to the door and knocked. “Open, children!” cried he. “Your dear mother has come home, and brought you each something from the wood.” – “First show us your paws,” said the kids, “so that we may know if you are really our mother or not.” And he put up his paws against the window, and when they saw that they were white, all seemed right, and they opened the door. And when he was inside they saw it was the wolf, and they were terrified and tried to hide themselves. One ran under the table, the second got into the bed, the third into the oven, the fourth in the kitchen, the fifth in the cupboard, the sixth under the sink, the seventh in the clock-case. But the wolf found them all, and gave them short shrift; one after the other he swallowed down, all but the youngest, who was hid in the clock-case. And so the wolf, having got what he wanted, strolled forth into the green meadows, and laying himself down under a tree, he fell asleep.

Not long after, the mother goat came back from the wood; and, oh! what a sight met her eyes! the door was standing wide open, table, chairs, and stools, all thrown about, dishes broken, quilt and pillows torn off the bed. She sought her children, they were nowhere to be found. She called to each of them by name, but nobody answered, until she came to the name of the youngest. “Here I am, mother,” a little voice cried, “here, in the clock case.” And so she helped him out, and heard how the wolf had come, and eaten all the rest. And you may think how she cried for the loss of her dear children.

At last in her grief she wandered out of doors, and the youngest kid with her; and when they came into the meadow, there they saw the wolf lying under a tree, and snoring so that the branches shook. The mother goat looked at him carefully on all sides and she noticed how something inside his body was moving and struggling. Dear me! thought she, can it be that my poor children that he devoured for his evening meal are still alive? And she sent the little kid back to the house for a pair of shears, and needle, and thread. Then she cut the wolf’s body open, and no sooner had she made one snip than out came the head of one of the kids, and then another snip, and then one after the other the six little kids all jumped out alive and well, for in his greediness the rogue had swallowed them down whole. How delightful this was! so they comforted their dear mother and hopped about like tailors at a wedding. “Now fetch some good hard stones,” said the mother, “and we will fill his body with them, as he lies asleep.” And so they fetched some in all haste, and put them inside him, and the mother sewed him up so quickly again that he was none the wiser.

When the wolf at last awoke, and got up, the stones inside him made him feel very thirsty, and as he was going to the brook to drink, they struck and rattled one against another. And so he cried out:

“What is this I feel inside me
Knocking hard against my bones?
How should such a thing betide me!
They were kids, and now they’re stones.”

So he came to the brook, and stooped to drink, but the heavy stones weighed him down, so he fell over into the water and was drowned. And when the seven little kids saw it they came up running. “The wolf is dead, the wolf is dead!” they cried, and taking hands, they danced with their mother all about the place.

CHƯƠNG TRÌNH TIẾNG ANH TIỂU HỌC ĐẶC BIỆT TẠI ĐÔNG ANH 2015

0

Khởi Ä‘á»™ng chÆ°Æ¡ng trình tiếng Anh tiểu học – Hè 2015 tại Đông Anh

Tiểu học chính là giai đoạn khiến nhiều bậc phụ huynh trăn trở về khả năng ngoại ngữ của con mình, vì đây là lứa tuổi dễ học và tiếp thu ngoại ngữ nhất. Bên cạnh đó, hiện nay tiếng Anh đã trở thành một môn học chính thức bắt buộc và có tầm ảnh hưởng rất lớn đến tương lai sự nghiệp của các con sau này. Học tiếng Anh không đơn giản chỉ là việc học các cụm từ hay các cụm từ đơn giản mà còn cả cách phát âm, âm điệu đúng với người bản sứ. Đặc biệt, học tiếng Anh ngay từ khi còn nhỏ là cách hay nhất giúp trẻ phát triển ngôn ngữ tự nhiên và chính xác nhất.

10559686_330275300501954_4954367628126988264_n

Nhận biết được điều này, Sunrise Vietnam đã dựa trên giáo trình Super Kids để thiết kế một chương trình học dành riêng cho học sinh tiểu học với các cấp độ khác nhau là:

– Cấp Ä‘á»™ A: Học sinh từ 6-7 tuổi

– Cấp Ä‘á»™ B: Học sinh từ 7-8 tuổi

– Cấp Ä‘á»™ C: Học sinh từ 8-9 tuổi

– Cấp Ä‘á»™ D: Học sinh từ 9-10 tuổi

11377259_371829233013227_4578303701401432771_n

Đặc biệt, trong chương trình hè năm nay, Sunrise Vietnam quyết định mở lớp tại Trường Trung Học Cơ Sở Tàm Xá, thôn Đông, xã Tàm Xá, Đông Anh, Hà Nội với mức học phí hợp lý để tạo điều kiện cho các em học sinh ở các huyện ngoại thành Hà Nội có cơ hội tiếp cận nhiều hơn với tiếng Anh. Thời gian và địa điểm cụ thể như sau:

Thời gian học: 8h00 – 9h30 (02 buổi/tuần)
Địa điểm học: Trường THCS Tàm Xá, Thôn Đông, Xã Tàm Xá, Đông Anh, Hà Nội
Khai giảng ngày 15/06/2015 – Miá»…n phí buổi học đầu tiên
Kinh phí: 30.000 VNĐ/buổi (bao gồm 70% giáo viên người Việt, 30% giáo viên nước ngoài)

Truyện cổ Grimm song ngữ – Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

0

CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ

Ngày xưa có một cô bé thùy mị, dễ thương. Cưng cô nhất vẫn là bà nội, có cái gì bà cũng để phần cháu. Một lần bà cho cô bé một chiếc khăn quàng bằng nhung đỏ. Chiếc khăn rất hợp với cô, đi đâu cô cũng chỉ thích quàng chiếc khăn đó, vì vậy mọi người đều gọi cô là cô bé Khăn đỏ.

Một hôm, mẹ bảo cô:

– Khăn đỏ ạ, đây là miếng bánh và bình sữa. Con mang đến cho bà nhé! Bà ốm yếu, cần phải ăn uống cho khỏe người. Con Ä‘i ngay bây giờ kẻo tí nữa lại nắng. Con Ä‘i cho ngoan, đừng có lang thang trong rừng lỡ vỡ bình, không có gì mang đến biếu bà. Khi vào buồng bà, con nhá»› chào bà, đừng có mắt la mày lét nhìn các xó nhà nhé!

Khăn đỏ đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay mẹ và nói:

– Con sẽ làm tất cả những Ä‘iều mẹ dặn.
Nhà bà nội ở trong rừng, cách làng không xa lắm, đi chừng nửa tiếng đồng hồ thì tới. Khăn đỏ vào rừng thì gặp chó sói. Em không biết sói là một con vật độc ác nên không thấy sợ.

Sói nói:

– Chào cháu Khăn đỏ!

Khăn đỏ đáp:

– Cháu xin chào bác!

– Cháu Ä‘i đâu sá»›m thế, cháu Khăn đỏ?

– Cháu đến nhà bà ná»™i.

– Cháu xách gì nặng thế?

– ThÆ°a bác, bánh và sữa ạ. Hôm qua, ở nhà mẹ cháu làm bánh, bà ná»™i ốm cháu mang đến để bà ăn cho khỏe người.

– Bà cháu ở đâu, cháu Khăn đỏ?

– Đi vào rừng Ä‘á»™ mười lăm phút thì tá»›i. DÆ°á»›i ba cây sồi to là nhà bà cháu, quanh nhà có nhiều bụi dẻ, chắc bác tìm thấy ngay.

Sói nghĩ bụng:

– Cái mồi non béo ngon này chắc là hÆ¡n hẳn cái mồi già kia!

Sói tự nhủ phải mưu mô làm sao xơi được cả hai. Nó lân la đi cùng với Khăn đỏ một đoạn rồi nói:

– Này cháu Khăn đỏ ạ, cháu hãy nhìn những bông hoa tÆ°Æ¡i đẹp kia kìa. Sao cháu không ngó quanh mà xem. Bác chắc là cháu chÆ°a bao giờ lắng nghe tiếng chim hót véo von phải không? Cháu Ä‘i đâu mà cứ đăm đăm thẳng tiến nhÆ° Ä‘i học ấy. Ở trong rừng vui lắm cháu ạ!

Khăn đỏ mở to mắt ra nhìn. Em thấy ánh nắng rập rờn qua cành cây đung đưa, đó đây toàn là hoa thơm cỏ lạ, em nghĩ bụng:

– Nếu mình mang má»™t bó hoa tÆ°Æ¡i đến tặng bà chắc là bà thích lắm, trời còn sá»›m, mình đến bà còn kịp chán.
Thế rồi Khăn đỏ đi hái hoa. Hái được một bông em lại nghĩ có lẽ vào thêm tí nữa sẽ có bông đẹp hơn. Cứ như vậy, Khăn đỏ tiến sâu vào trong rừng lúc nào không hay. Trong khi đó, sói lẻn thẳng tới nhà bà cụ và gõ cửa.

– Ai ở ngoài đó đấy?

– Cháu là Khăn đỏ đây, bà mở cá»­a cho cháu vá»›i! Cháu mang bánh và sữa lại cho bà đây.

Bà nói:

– Cháu cứ đẩy then mà vào. Bà yếu quá không dậy được.

Sói đẩy then cửa, cửa mở toang. Chẳng nói chẳng rằng sói vào thẳng giường rồi nuốt chửng bà cụ. Rồi nó lấy quần áo của bà mặc vào, lấy mũ trùm đầu, lên giường nằm, lấy rèm che lại.
Khăn đỏ thơ thẩn hái hoa trong rừng. Mãi tới lúc hái nhiều quá mang không hết, em mới chợt nhớ đến bà, vội lên đường đến nhà bà.

Khăn đỏ ngạc nhiên thấy cửa mở toang, bước vào phòng thì thấy có gì khang khác, em nghĩ bụng hôm nay ở nhà bà sao lại thấy rờn rợn, chứ không thoải mái như mọi khi. Khăn đỏ nói to:

– Cháu chào bà ạ!

Chẳng có một tiếng trả lời. Em lại bên giường, kéo rèm ra, thì thấy bà nằm, mũ trùm kín mặt, trông lạ quá. Khăn đỏ ngạc nhiên hỏi:

– Bà Æ¡i bà! Sao tai bà to thế?

– Tai bà to để nghe cháu rõ hÆ¡n.

– Bà Æ¡i bà! Sao mắt bà to thế?

– Mắt bà to để nhìn thấy cháu rõ hÆ¡n.

– Bà Æ¡i bà! Sao tay bà to thế?

– Tay bà to để bà nắm lấy cháu dá»… hÆ¡n.

– Ui trời Æ¡i! Sao mồm bà to đáng sợ quá!
– Mồm bà to để bà nuốt cháu dá»… hÆ¡n.
Vừa dứt lời, sói liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng Khăn đỏ đáng thương.
Xong xuôi, sói lại nhảy lên giường nằm ngủ và ngáy o o. Một bác thợ săn đi qua nghe thấy, nghĩ bụng:

– Quái! Sao bà cụ già rồi mà còn ngáy to vậy, phải tạt vào xem bà cụ có ốm Ä‘au gì không?

Bước vào phòng, đến gần giường, bác thấy sói đang nằm. Bác nói:

– Chà, thì ra ta lại gặp mi ở đây, quân khốn khiếp. Ta Ä‘i tìm mi mãi…
Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ có lẽ sói đã ăn thịt bà cụ, tuy vậy may ra vẫn còn có thể cứu được. Bác không bắn, mà lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ. Vừa rạch được một nhát thì thấy chiếc khăn đỏ choé, rạch thêm nữa thì có cô bé nhảy ra kêu:

– Ối chà, cháu sợ quá! Trong ấy tối Ä‘en nhÆ° má»±c.

Bà lão cũng còn sống chui ra, tuy hơi thở đã yếu. Khăn đỏ vội đi khuân đá thật to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu xuống và lăn ra chết.
Ba người đều vui mừng. Bác thợ săn lột lấy da sói mang về nhà. Bà lão ăn bánh uống sữa do Khăn đỏ mang đến, ăn xong bà thấy người khỏe hẳn ra. Khăn đỏ nghĩ bụng:

– Từ nay trở Ä‘i đừng có rời khỏi đường chạy má»™t mình vào rừng sâu. Mẹ đã dặn vậy thì phải nhá»›.

Có người kể là một lần Khăn đỏ lại mang bánh đến cho bà thì một con chó sói khác la cà đến gần tính chuyện rủ rê để em rời khỏi đường. Nhưng Khăn đỏ đã đề phòng, cứ việc thẳng bước. Đến nơi em nói cho bà biết em gặp sói và em thấy mắt sói rất ác.

– Nếu không phải là ở đường cái thì nó đã ăn thịt cháu rồi.

Bà bảo:

– Cháu vào đây để bà đóng cá»­a lại kẻo nó vào.

Vừa đóng xong cửa một lát thì sói đến gõ cửa gọi:

– Bà Æ¡i bà mở cá»­a cho cháu. Cháu Khăn đỏ mang bánh lại cho bà đây.
Hai bà cháu im lặng, không mở cửa. Con vật đầu xám rón rén đi quanh nhà mấy lần. Rồi nó nhảy lên mái nhà, định đợi đến chiều tối, khi nào Khăn đỏ ra về sẽ lén đi theo sau, rồi sẽ ăn thịt cô bé trong bóng đêm. Nhưng bà cụ biết rõ ý định của nó. Ở trước cửa nhà có một cái máng nước bằng đá. Bà bảo Khăn đỏ:
– Cháu Ä‘i lấy cái thùng xách nÆ°á»›c, Khăn đỏ ạ. Hôm qua bà làm dồi. Cháu Ä‘i lấy nÆ°á»›c nấu dồi đổ cho đầy máng.
Khăn đỏ xách nước đổ mãi mới đầy cái máng to ấy. Mùi dồi thơm bay xộc lên mũi làm sói rỏ dãi. Nó cứ nghểnh dài cổ xuống để ngửi, quá đà sói bị trượt chân rơi từ mái nhà xuống đúng vào máng nước nóng và chết.
Khăn đỏ vui vẻ đi về nhà, không sợ bị ai đụng đến mình.

LITTER RED RIDING HOOD

Once upon a time there was a sweet little girl. Everyone who saw her liked her, but most of all her grandmother, who did not know what to give the child next. Once she gave her a little cap made of red velvet. Because it suited her so well, and she wanted to wear it all the time, she came to be known as Little Red Riding Hood. One day her mother said to her:

– “Come Little Red Riding Hood. Here is a piece of cake and a bottle of wine. Take them to your grandmother. She is sick and weak, and they will do her well. Mind your manners and give her my greetings. Behave yourself on the way, and do not leave the path, or you might fall down and break the glass, and then there will be nothing for your sick grandmother.”

Little Red Riding Hood promised to obey her mother. The grandmother lived out in the woods, a half hour from the village. When Little Red Riding Hood entered the woods a wolf came up to her. She did not know what a wicked animal he was, and was not afraid of him.

– “Good day to you, Little Red Riding Hood.”

– “Thank you, wolf.”

– “Where are you going so early, Little Red Riding Hood?”

– “To grandmother’s.”

– “And what are you carrying under your apron?”

– “Grandmother is sick and weak, and I am taking her some cake and wine. We baked yesterday, and they should give her strength.”

– “Little Red Riding Hood, just where does your grandmother live?”

– “Her house is a good quarter hour from here in the woods, under the three large oak trees. There’s a hedge of hazel bushes there. You must know the place,” said Little Red Riding Hood.

The wolf thought to himself: “Now there is a tasty bite for me. Just how are you going to catch her?” Then he said: “Listen, Little Red Riding Hood, haven’t you seen the beautiful flowers that are blossoming in the woods? Why don’t you go and take a look? And I don’t believe you can hear how beautifully the birds are singing. You are walking along as though you were on your way to school in the village. It is very beautiful in the woods.”

Little Red Riding Hood opened her eyes and saw the sunlight breaking through the trees and how the ground was covered with beautiful flowers. She thought: “If a take a bouquet to grandmother, she will be very pleased. Anyway, it is still early, and I’ll be home on time.” And she ran off into the woods looking for flowers. Each time she picked one she thought that she could see an even more beautiful one a little way off, and she ran after it, going further and further into the woods. But the wolf ran straight to the grandmother’s house and knocked on the door. “Who’s there?”

– “Little Red Riding Hood. I’m bringing you some cake and wine. Open the door for me.”

– “Just press the latch,” called out the grandmother.

– “I’m too weak to get up.” The wolf pressed the latch, and the door opened. He stepped inside, went straight to the grandmother’s bed, and ate her up. Then he took her clothes, put them on, and put her cap on his head. He got into her bed and pulled the curtains shut.

Little Red Riding Hood had run after flowers, and did not continue on her way to grandmother’s until she had gathered all that she could carry. When she arrived, she found, to her surprise, that the door was open. She walked into the parlor, and everything looked so strange that she thought: “Oh, my God, why am I so afraid? I usually like it at grandmother’s.” Then she went to the bed and pulled back the curtains. Grandmother was lying there with her cap pulled down over her face and looking very strange. “Oh, grandmother, what big ears you have!”

– “All the better to hear you with.”

– “Oh, grandmother, what big eyes you have!”

– “All the better to see you with.”

– “Oh, grandmother, what big hands you have!”

– “All the better to grab you with!”

– “Oh, grandmother, what a horribly big mouth you have!”

– “All the better to eat you with!” And with that he jumped out of bed, jumped on top of poor Little Red Riding Hood, and ate her up.

As soon as the wolf had finished this tasty bite, he climbed back into bed, fell asleep, and began to snore very loudly. A huntsman was just passing by. He thought it strange that the old woman was snoring so loudly, so he decided to take a look. He stepped inside, and in the bed there lay the wolf that he had been hunting for such a long time. “He has eaten the grandmother, but perhaps she still can be saved. I won’t shoot him,” thought the huntsman. So he took a pair of scissors and cut open his belly. He had cut only a few strokes when he saw the red cap shining through. He cut a little more, and the girl jumped out and cried: “Oh, I was so frightened! It was so dark inside the wolf’s body!” And then the grandmother came out alive as well. Then Little Red Riding Hood fetched some large heavy stones. They filled the wolf’s body with them, and when he woke up and tried to run away, the stones were so heavy that he fell down dead.

The three of them were happy. The huntsman took the wolf’s pelt. The grandmother ate the cake and drank the wine that Little Red Riding Hood had brought. And Little Red Riding Hood thought to herself: “As long as I live, I will never leave the path and run off into the woods by myself if mother tells me not to.”

They also tell how Little Red Riding Hood was taking some baked things to her grandmother another time, when another wolf spoke to her and wanted her to leave the path. But Little Red Riding Hood took care and went straight to grandmother’s. She told her that she had seen the wolf, and that he had wished her a good day, but had stared at her in a wicked manner. “If we hadn’t been on a public road, he would have eaten me up,” she said. “Come,” said the grandmother. “Let’s lock the door, so he can’t get in.” Soon afterward the wolf knocked on the door and called out: “Open up, grandmother. It’s Little Red Riding Hood, and I’m bringing you some baked things.” They remained silent, and did not open the door. The wicked one walked around the house several times, and finally jumped onto the roof. He wanted to wait until Little Red Riding Hood went home that evening, then follow her and eat her up in the darkness. But the grandmother saw what he was up to. There was a large stone trough in front of the house. “Fetch a bucket, Little Red Riding Hood,” she said. “Yesterday I cooked some sausage. Carry the water that I boiled them with to the trough.” Little Red Riding Hood carried water until the large, large trough was clear full. The smell of sausage arose into the wolf’s nose. He sniffed and looked down, stretching his neck so long that he could no longer hold himself, and he began to slide. He slid off the roof, fell into the trough, and drowned. And Little Red Riding Hood returned home happily and safely

ĐĂNG KÝ THI THỬ OFFLINE

KẾT NỐI VỚI CHÚNG TÔI

19,810FansLike
234FollowersFollow
59FollowersFollow
332SubscribersSubscribe

LỊCH KHAI GIẢNG

BÀI VIẾT NỔI BẬT

VIDEO